hoa sen

Tổ nghề may: Thánh sư Nguyễn Thị Sen
Ngày giỗ tổ: 12 tháng chạp hàng năm (12/12 âm lịch)
Đền thờ tổ tại: làng Trạch Xá - xã Hòa Lâm - Ứng Hòa - Hà Nội

Nhà thiết kế Minh Hạnh: Tôi - người tự bóc vỏ mình

    Từ một cô gái nhỏ được cha mẹ chăm lo như tiểu thư, mỗi bước ra đường đều có xe hơi đưa đón, chớp mắt tôi đã trở thành đứa học trò nghèo vừa học vừa đi may gia công…

     

    Nhà thiết kế Minh Hạnh - Ảnh do nhân vật cung cấp

    Tôi sinh ra ở Pleiku trong một gia đình gốc Huế. Ngày nhỏ, tôi cứ mải miết đi theo những dải màu óng ả trên váy áo của thiếu nữ người dân tộc thiểu số miền phố núi...

    Những dải màu óng ả

    Tay tôi thường khẽ chạm vào chúng rồi nắm lấy những sắc màu rực rỡ đó như vô thức. Đêm về, những dải màu còn len lỏi vào giấc mơ tuổi thơ. Điều này khiến mẹ tôi lo lắng. Bà sợ họ sẽ dẫn tôi đi mất hoặc “thư” tôi (một cách bỏ bùa, thuốc độc để hại người). Tôi vẫn làm điều mình thích mà không hề biết được sự lo lắng trong mẹ như thế nào.

    Sau đó, gia đình tôi chuyển đến Đà Nẵng rồi Sài Gòn. Ngày đi, hành trang duy nhất tôi mang theo là chiếc máy may. Không hẳn đó là món đồ đắt tiền nhất mà bởi đó là thứ tôi yêu thích nhất. Với nó, tôi đã nhiều lần cả gan lén cắt gấu áo dài của mẹ để may áo váy cho búp bê. Với nó, tôi từng tự may cho mình bộ quần áo đầu tiên năm 10 tuổi. Và cũng với nó, tôi đã tự may chiếc áo dài đi học đầu tiên năm vào lớp 6, 12 tuổi …

    Từng lớp vỏ

    Những ngày đầu ở Sài Gòn, cả nhà tôi bắt đầu làm quen với giai đoạn mới: tuột dốc kinh tế. Ngoài buổi đến trường, tôi cặm cụi may đồ xuất khẩu trong hợp tác xã với tiêu chuẩn 1cm là đúng bốn mũi kim. Những mảnh vải được cắt ra, may lại trở thành chén cơm manh áo, không còn là trò chơi của chị em tôi.

    Cuộc sống ở nơi chốn mới có nhiều điều khác biệt. Hễ đến chủ nhật là tôi cùng mọi người đi tàu lên Trảng Bom chăm sóc vườn khoai mì. Thay cho những bộ quần áo bằng lụa mềm mượt, óng ả và mát lạnh, tôi chỉ có vài chiếc áo và một chiếc quần vải. Giai đoạn dậy thì của tôi rơi đúng khoảng thời gian giao thời đó. Ngày nào, tôi cũng đạp xe cà tàng đi học từ quận 4 đến Bà Chiểu - Gia Định. Đều đều mấy lần tôi xuống xe, đỡ dây sên vào đúng khớp quay của nó.

    Thỉnh thoảng, nhớ những ngày mỗi bước chân ra đường đều có xe hơi riêng đưa đón, tôi hơi tủi thân. Nhưng nỗi buồn con gái mới lớn không ở lại lâu. Khi đũng quần bị mòn, tôi đắp vào đó hai miếng vải rồi quay ngược quần ra phía trước. Đũng quần tiếp tục mòn, tôi đắp thêm hai miếng vải mới. Tôi xem đó là cách thích nghi trong hoàn cảnh thiếu thốn…

    Sau khi tốt nghiệp mỹ thuật Gia Định, tôi xin về Duyên Hải làm thông tin cổ động, sau đó vào làm họa sĩ trình bày ở báo Tuổi Trẻ, báo Công Nhân Giải Phóng (nay là báo Người Lao Động). Không bước ra từ trường dạy thiết kế báo, tôi vừa làm vừa rút tỉa kinh nghiệm qua những cuộc tranh luận nảy lửa với các đồng nghiệp là thế hệ đàn anh đã dìu dắt tôi trên con đường làm báo.

    Khi chuyển sang báo Phụ Nữ TP.HCM, dì Phương Điền - tổng biên tập lúc bấy giờ - gợi ý tôi làm trang báo thời trang. Vải là vải bao cấp, người mẫu là nhân viên báo. Tôi cắt may, làm bản vẽ kỹ thuật và chụp hình đưa lên báo. Đó là trang báo thời trang đầu tiên của Việt Nam.

    Năm 1990, tôi nhận được học bổng của khóa thiết kế đồ lót tại Indonesia. Năm 1992, Công ty Legamex mời tôi về làm giám đốc, triển khai Trung tâm thời trang Việt Nam đầu tiên là Legafashion. Năm 1994, Viện Mẫu thời trang VN ra đời. Lãnh đạo ngành dệt may mời tôi về làm việc tại đây.

    Ví mình như một con tằm nhả tơ một kiếp hay một cây măng có nhiều lớp vỏ, tôi tự lập cho mình thời khóa biểu sát sao từ 8 giờ sáng đến 1, 2 giờ sáng hôm sau. Tôi tìm hiểu các sự kiện gắn liền với đời sống như thời sự, nhu cầu vui chơi, thể loại âm nhạc của đối tượng mà mình nhắm tới và tiếp cận một số kiến thức khác về các loại máy móc thiết bị, cả quy trình công nghệ liên quan việc thiết kế, ánh sáng, nhiếp ảnh… Những thông tin đó sẽ giúp tôi sản sinh những “lớp vỏ” sau đa sắc hơn những “lớp vỏ” trước.

    Lúc nhỏ tôi nghĩ mình bị “đì”. Ít ai biết rằng sau khi bước từ xe hơi vào nhà, các chị em tôi phải tự nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, thậm chí cho heo ăn và…tắm heo dưới sự “chỉ đạo” của mẹ tôi và bốn người giúp việc.

    Nhưng dường như nhờ vậy mà chị em tôi không cảm thấy hụt hẫng hay hoang mang khi kinh tế gia đình sa sút. Sau này gặp khó khăn lớn hơn, tôi nhận ra mình có khả năng đề kháng mạnh mẽ để đứng vững và đi tiếp.

    HÀ THANH ghi // Tuổi Trẻ

    ---------------------------------------

    Thông tin về nhà thiết kế thời trang Minh Hạnh

    Sinh tại Pleiku, từ bé cô gái gốc Huế từng cắt trộm vạt áo dài của mẹ để may áo cho búp bê. Và cô gái ấy biến những chiếc áo vá của mình thành mốt tại giảng đường đại học. Cũng chính cô không chịu được cảm giác người phụ nữ Việt mà đi đến đâu cũng mặc toàn xường xám và đã làm nên một cuộc cách tân, đưa áo dài trở lại với đời sống và tạo nên một dòng thời trang riêng.


     

    Công việc : Thiết kế thời trang , Viện trưởng Viện mẫu thời trang Việt Nam {Fadin}

    Nói về Minh Hạnh, mọi người đều biết vì Minh Hạnh được xem là nhà thiết kế hàng đầu , có vai trò dẩn dắt khuynh hướng thời trang trong nước, hiện nay chị là viện trưởng Viện mẫu thời trang Việt Nam, giám đốc công ty thời trang Fadin.

    Theo Minh Hạnh " Điều khó nhất đối với các nhà thiết kế thời trang là đi tìm nét độc đáo trong sự bình thường nếu như tìm nét độc đáo trong sự bất thường thì sẽ bị lọt ra quy đạo bất thường ấy." Những chương trình và bộ sưu tập mà Minh Hạnh thực hiện như sau:

    - 
    Tham gia Festival "Đêm trắng Paris" 2002

    - Ấn tượng trang phục Hội An- Ký ức thời gian- ( 26.03.2005)

    - Bộ sưu tập Rồng và Bướm đài truyền hình Italia phát sóng đêm Giáng sinh 2006.

    - Chương trình Alle Felde Del Kilimangiaro của đài truyền hình Ray Italia

    - Tuần lễ thời trang Thu Đông Xuân Hè 2006.

    - Thời trang tiên phong Asian.

    - Tuần lễ thời trang Roma 2009...

    Nhà thiết kế Minh Hạnh được Pháp tấn phong Hiệp sĩ Nghệ thuật và Văn chương ngày 5.07.2006.


    Ảnh: Ông Tổng Lãnh Sự Pháp tại TPHCM gắn huy chương
    Hiệp sĩ nghệ thuật và văn chương cho nhà thiết kế Minh Hạnh

    Nếu bạn đã từng thấy chị xuất hiện trên màn hình, nghe giọng nói ngọt lịm âm sắc Huế, coi cặp mắt hun hút sắc nâu mà nghĩ một Minh Hạnh của thế giới thời trang lúc nào cũng thong dong, nhẹ nhàng thì chưa hiểu bao nhiêu về chị.

    Có một thứ mà từ bé tới giờ, NTK Minh Hạnh giữ nguyên - là mái tóc đen. Đen dài, đổ xuống lưng như một lời tuyên bó sâu xa về thời trang. Cái đẹp nhất là sự phù hợp nhất. Khi tạo dựng phong cách cần phải biết tiết chế những cái thừa. Tiêu chí lựa chọn: giản dị và tự nhiên, Minh Hạnh chắt lọc trong đó để luôn luôn làm mới mình. Còn phù hợp cái gì nhất thì khai thác tới tận cùng.

    Mọi người vẫn nghĩ, Minh Hạnh mang tử vi số nhàn tênh khi ngập trên con đường tơ lụa của những sắc màu, kiểu dáng. Nhưng thực sự chị vất vả nhiều hơn vì nó. Chẳng phải do đôi bàn tay khô gầy mách lẻo, cuộc sống của một NTK thời trang chuyên nghiệp đã đủ kéo chị vào vòng xoáy lao động cực nhọc rồi. Tiêu chuẩn tối thiểu của một NTK thời trang chuyên nghiệp phải có 2 bộ sưu tập cùng 120 mẫu trong năm - riêng chị, tới ngày 12/7 vừa rồi, lắc đầu cười không nhớ nổi từ đầu năm đến giờ mình vắt óc biết bao nhiêu mẫu. Không chỉ 3 ngày/mẫu như mọi người, có lẽ là hàng ngày. Đổi lại, chị chấp nhận một thời khoá biểu nghiệt ngã từ 8h sáng kéo dài tới 1-2h sáng hôm sau. Đương nhiên là cắt bỏ những cuộc chuyện trò cà fê Sài Gòn muôn màu, luôn về muộn trong các bữa cơm chiều… Cái nghề chị tự nhận xét hóm hỉnh là "bóc vỏ" liên xoành xoạch, khi không nào đứng yên .

    Trên sàn diễn catwalk, Minh Hạnh là NTK Việt Nam sáng giá nhất, thu được nhiều thành công nhất, được nhiều Đài TH nổi tiếng trên thế giới phỏng vấn: CNN, NHK, TF1, TF2, RAI, CCTV… Trong công việc, chị chạm tay vào tất cả các khâu tỉ mỉ, từ việc chọn nguyên liệu, chiếc nút áo, đường chỉ, đường viền. Chẳng có qui định nào bắt buộc nhưng chị có thể sử dụng tất cả các loại máy may công nghiệp, am hiểu công nghệ dệt, nhuộm, may. Chị nói, mình có năng khiếu với mấy thứ máy móc đó. Nhưng nào phải có thế thôi. Công việc của NTK buộc chị phải am hiểu và hoà vào nhịp điệu náo nhiệt của cuộc sống.

    Năm nay chị bốn mấy tuổi nhưng phải sống để hiểu thế hệ tuổi 20. Cho dù không thiết ăn chơi cũng phải biết rõ điều mới lạ đang diễn ra, những nhu cầu vui chơi, thậm chí phải nhảy đầm giỏi, nhạc cảm tốt, hiểu về ánh sáng, chụp hình tốt, nắm rõ những kỹ thuật trang điểm, mỹ phẩm… Tất cả tựu chung cho nghề bởi cảm xúc của một NTK phải có đầy đủ thông tin, công nghệ và làm việc một cách khoa học mới có được những sản phẩm đẹp.

    Chị chẳng nói nhưng nụ cười xinh, đôi mắt lấp lánh ánh nhìn mơ màng, giọng nói chậm và đều như thủ thỉ mách bảo chị là người đa cảm. Nhưng có lẽ ít người chứng kiến phút yếu đuối đó bởi Minh Hạnh buộc phải trở về thế giới tơ lụa ào ạt của mình. Khi được hỏi, có khi nào chị sợ mình không đủ sức chạy theo làn sóng của thời trang, không đủ sức để tự "bóc vỏ" mình nữa - Minh Hạnh chỉ nói một chữ thôi: Không!

    Một số mẫu thiết kế của NTK Minh Hạnh:












     
    Vifash ( Tổng hợp)

    a